Just another WordPress site

Giờ lấy gì mà ăn đây, chú ơi ?

0 122

Khi chỉ thị cấm những hàng buôn bán tự phát ban ra, chị Tâm nhìn tôi mếu máo khóc: “Giờ lấy gì mà ăn đây, chú ơi? ”.

Chị Tâm là người buôn bán nhỏ gần khu nhà tôi đang sống ở quận Gò Vấp. Gia đình bảy người nhà chị hàng ngày trông chờ vào khoản lời từ việc bán vài con cá và mấy mớ rau trước nhà. Khoản lời này là sự chênh lệch giữa giá hàng hóa mua ở chợ đầu mối Bình Điền cộng với công chuyên chở của chị bằng xe máy. Tôi đoán khoảng vài ba trăm nghìn một ngày là cùng.

Khánh là em họ bên vợ tôi, một thanh niên câm điếc. Khánh rời vùng quê nghèo Quảng Ngãi để vào TP HCM kiếm việc từ năm 18 tuổi. Nơi phố thị rộng lớn, Khánh trở thành công nhân may công nghiệp trong một xưởng may. Thu nhập của cậu khoảng năm triệu đồng một tháng, chỉ đủ để nuôi gia đình nhỏ. Đó là trước khi xưởng may đóng cửa do liên quan đến một ca Covid.

Khánh và vợ – cũng là một người câm điếc mất việc, không tiền lương, không trợ cấp. Cậu tìm đủ mọi cách xoay sở như đi bốc vác hàng hóa, đi phụ việc. Hơn một tháng qua, cơ hội việc làm gần như không còn, tiền kiếm được không đủ ăn trong khi vợ chồng Khánh còn phải thuê nhà. Họ đành cắt giảm chi phí ăn uống, mặc dù vợ Khánh đang mang thai đứa con thứ hai, cần được bổ sung dinh dưỡng. Nhìn bữa cơm đạm bạc nhà Khánh, chỉ có ít cơm cùng với rau mắm, có lúc thêm một quả trứng, tôi không khỏi xót xa.

Tôi biết không chỉ chị Tâm hay vợ chồng Khánh mà còn nhiều mảnh đời lao đao như vậy trong đại dịch này. Câu hỏi “giờ lấy gì mà ăn” của chị Tâm rất khó trả lời. Ngay cả việc kinh doanh của tôi cũng gặp khó khăn khi nước ngoài phong tỏa nhiều đợt, tôi có lúc đã phải đi dạy thêm tiếng Anh để có thu nhập.

Những người thuộc tầng lớp trung lưu như tôi còn cầm cự, xoay sở được do có nền tảng như tấm bằng đại học hay một quỹ tiết kiệm nho nhỏ, các khoản đầu tư từ trước đó. Những lao động nghèo, theo tôi, không nhiều người có cùng điều kiện này. Cuộc sống của họ hầu như quanh năm chạy ăn theo từng bữa, từng tuần. Thật không biết họ lấy gì mà ăn thời COVID-19

Có người sẽ nói: “Ồ, Chính phủ có chương trình hỗ trợ rồi mà”. Với những người mà tôi quen biết ở TP HCM thì sự hỗ trợ đó còn nhiều bất cập. Khánh không sinh sống tại nơi mình đăng ký hộ khẩu, vì thế cậu không có tên trong danh sách được hỗ trợ ở quê, cũng không thuộc danh sách ở thành phố. Chị Tâm thì chờ mãi vẫn chưa nhận được hỗ trợ do không có giấy xác nhận hộ nghèo. Cô Chi gần nhà tôi thuộc hộ gia đình chính sách (thương binh, liệt sĩ), cô được nhận hỗ trợ mỗi tháng năm trăm nghìn đồng từ gói cứu trợ lần trước, nhưng cô bảo chỉ được ba tháng. Với khoản tiền ít ỏi như vậy, tôi nghĩ không lâu nữa, những người này cũng sẽ lâm vào khốn cùng.

Thay cho các loại giấy tờ, nếu cán bộ phát gói cứu trợ hay đại diện xã phường cần thêm “bằng chứng”, người dân chúng tôi luôn sẵn sàng cung cấp thông tin rằng quanh tôi đang có ai đếm bữa từng ngày.

nguồn : https://vnexpress.net/co-xe-thang-gap-4306640.html

Leave A Reply

Your email address will not be published.